Ước mơ nhỏ bé
910934
14.01.2013 23:36:03

Ước mơ nhỏ bé

Truyện, Ước mơ nhỏ bé | Tin tức 24h Vntimes

Ngày ấy, cuối năm chúng tôi thường tổ chức nấu ăn và gặp mặt bạn bè thân đã học cùng nhau từ thời mẫu giáo trường làng.


 Truyện ngắn - VNT

Minh họa: La Nguyễn Quốc Vinh

 

Sau khi ăn uống là lúc ngồi cùng nhau ôn lại những kỷ niệm đẹp và ai cũng phải ôm bụng cười về cái thời thơ ngây dễ thương đó. Và rồi trầm lắng để nói về những mơ ước mà mỗi đứa mong mỗi độ xuân về. Thôi thì đủ dạng ước mơ từ trở thành bác sĩ, kỹ sư cho tới đại gia, người mẫu, diễn viên... Tôi chỉ ngồi cười nhìn chúng bạn, mong mình cũng có thể vô tư và mơ ước như thế. Bạn bè tôi thường khẻ đầu và bảo tôi khôn vì không chịu nói mình mơ ước điều gì. Tôi bảo mình mơ nhiều quá, chắc phải qua sàng lọc tuyển chọn rồi mới quyết định được, rồi lại cười giả lả cho qua.

 

Ai sống mà không có ước mơ? Tôi đã từng có rất nhiều ước mơ nhưng có lẽ chỉ có một mơ ước vẫn cứ đeo bám tôi. Đó là ước mơ một đêm giao thừa thật trọn vẹn, bên mâm cúng tổ tiên nhà tôi sẽ đầy ắp tiếng cười của ba, của mẹ và tôi. Có thể với bạn bè, đó chỉ là chuyện quá đỗi bình thường nhưng với tôi đó là mơ ước cao xa nhất vì ba mẹ tôi đã chia tay nhau.

 

Tôi vẫn nhớ những ngày còn đi học, mỗi lần đến nhà bạn vào đúng giờ cơm. Nhìn cả nhà bạn quây quần bên mâm cơm dù đạm bạc của nông thôn, tôi vẫn ước muốn đó là gia đình của chính mình. Khi nghe tôi nói thế, bạn tôi cười to, kiểu cười không ác ý nhưng vô tâm: “Trời, ăn chung hoài chán chết mày ơi, ngày nào cũng vừa ăn vừa nói đủ chuyện. Tao chỉ mong học xong để bay đi lập nghiệp là thoát, ở đó mà mày mơ”. Đời là vậy, ai có trong tay những điều thiêng liêng thì lại coi thường và xem như một lẽ đương nhiên.

 

Ba mẹ tôi chia tay khi tôi mới lên ba. Dù ai cũng yêu thương tôi nhưng tôi vẫn mặc cảm với mọi người xung quanh vì thiếu thốn tình thương trọn vẹn của gia đình. Khi học lớp 4, tôi đã tự đi xe đạp để về thăm nội, thăm ba vào dịp cuối tuần. Ngày ba mẹ còn sống với nhau thì bà nội, bà ngoại tôi ở chung nhà, nên giờ tôi như người đưa thư. Cuối buổi tôi đi về, bà nội thường gửi lời thăm bà ngoại, gửi cho bà ngoại trầu cau, vôi để ăn trầu và bà ngoại cũng thế. Từ đó cho tới lúc trưởng thành, tôi chưa bao giờ có một cái tết trọn vẹn như chúng bạn, có thể vô tư, rủ nhau đi chơi. Tôi thường dành dịp tết để ở nhà với bà ngoại và mẹ rồi lại đạp xe về nhà nội với ba. Bữa cơm của tôi cũng đầy ắp tiếng cười dù không trọn vẹn. Tôi biết chấp nhận hiện tại để sống tốt hơn trong mắt mọi người, vì trong suy nghĩ cứ lo sợ thành kiến của người đời, cha mẹ ly hôn thì con cái dễ hư hỏng. Bạn thân tôi thường trêu: “Mày muốn ba mẹ cùng ngồi ăn cơm cùng mâm thì cưới chồng đi, thế nào ba mẹ mày cũng đứng làm chủ hôn mà”. Tôi cũng đồng tình với lời nói đùa, trong lòng thoáng nghĩ đến giây phút tôi được đứng giữa ba mẹ trong tiệc cưới như thế.

 

Thế nhưng tôi lại lỡ thêm cơ hội để thực hiện ước mơ vì ba mất lúc tôi mới ra trường. Ngồi trên chuyến tàu đêm vội về từ Sài Gòn về dự đám tang, trong lòng tôi là những xáo trộn đau lòng. Nhớ về những kỷ niệm ít ỏi giữa tôi và ba. Tôi cũng chợt nhận ra tôi chưa bị ba đánh đòn, chưa được ba đón về sau những buổi học thêm như chúng bạn. Và ước mơ được ăn một bữa cơm có đủ ba đủ mẹ của tôi vào năm mới cũng theo ba mà đi từ ngày ấy. Không biết có bao nhiêu bạn trẻ sẽ cười ước mơ bé nhỏ của tôi. Nhưng tôi vẫn luôn nhắc nhở mình phải biết trân trọng những giây phút hạnh phúc dẫu ít ỏi, dẫu nhỏ bé để sống tốt đẹp hơn.

 




Theo Áo Trắng



xemthem