Con nhồng biết nói
910576
12.12.2012 23:03:57

Con nhồng biết nói


Tôi đang mơ màng giấc mộng đẹp thì tiếng ồm ồm của thằng Tẹt Lùn réo ngoài cửa:


 

Minh họa: La Nguyễn Quốc Vinh

 

- Bà có dậy đi học không? Trễ xe bây giờ!

 

Trời ơi! Muốn ngủ nướng một chút mà không được. Tôi nhổm dậy đánh răng, rửa mặt, thay đồ xong thì thấy cái mặt đen nhẻm của nó thò vào:

 

- Đi! Tui chở bà ra ngã ba đón xe đò!

 

Tôi cáu:

 

- Ta chưa ăn mà!

 

Tẹt Lùn kiên nhẫn:

 

- Tui mua cho bà bánh mì với nước rồi lên xe vừa đi vừa ăn. Tám giờ sáng nay bà có giờ học mà!

 

- Trời ơi! Cám ơn Tẹt Lùn nghe!

 

- Tên tui là Ngọc Vinh. Bà làm ơn tha giùm cái tên Tẹt Lùn đó đi! Ăn nói như bà mai mốt ma nó ưa!

 

Tôi cung tay thụi vào lưng nó, đe dọa:

 

- Không có ai lấy thì ta về lấy Tẹt Lùn này! Hehe!

 

Nó cũng không vừa:

 

- Điên ta mới lấy Bé Ù! Đêm nằm cứ ngỡ ôm lu lại buồn.

 

Trời ơi! Ở với thằng này ngày nào không chọc nhau chắc trời sập mất. Xe đến, tôi lên xe. Nó nói với theo:

 

- Học luôn phần tui nghe Bé Ù!

 

Tôi dứ dứ nắm đấm làm nó cười hăng hắc.

 

oOo

 

Chiều nắng vàng ươm, đang ngồi học bài thì anh đến. Anh hơn tôi ba tuổi. Đẹp trai, cao lớn và có tài hùng biện. Nhưng không hiểu vì sao anh lại thích tôi - một con bé vừa ù vừa tồ, tối ngày chỉ biết cắm đầu trong sách vở. Tiếng anh trầm ấm:

 

- Mai anh đi thực tập ở Gia Lai, em ở nhà học tốt nghe!

 

Tôi vừa lúi cúi viết vừa đáp lại:

 

- Dạ! Anh đi mạnh giỏi!

 

- Không dặn gì à?

 

- Không! - Anh lớn rồi tự biết nên làm gì mà!

 

Anh hỏi:

 

- Chỉ có anh là lo cho em sao?

 

Tôi đáp:

 

- Làm anh khó lắm nhưng mà thật vui…

 

Anh phì cười bẹo má tôi rồi đi, tôi chống cằm trông theo, suy nghĩ: “Yêu là phiền phức vậy sao?”.

 

Tự nhiên tôi nhớ đến Tẹt Lùn, chơi với nó thích hơn nhiều. Có thể cú vào đầu, đá vào mông, “kê” nó thế này, thế kia và ngược lại. Ngày nào cũng có chuyện để cười.

 

Không phải tôi không thích anh, rất thích nữa là khác. Có nhiều ngày anh không đến, tôi giả vờ ôm sách đến bên cây phượng cuối sân trường chỉ để lâu lâu nhìn qua ký túc xá nam mong được nhìn thấy anh một tí. Nhưng không hiểu sao giữa anh với tôi vẫn có một khoảng cách. Nhớ là thế nhưng khi anh đến, tôi rất ngại sánh vai anh đi đâu đó. Cứ nghĩ đến việc mọi người nhìn chúng tôi hiếu kỳ và thắc mắc tại sao anh lại đi với tôi là hết hứng, không muốn đi đâu nữa.

 

oOo

 

Chiều nay rảnh rỗi, lại vừa hoàn thành tốt bài thi, tôi lấy bộ đồ đẹp nhất diện vào tự thưởng cho mình một ly cà phê ở quán sang nhất ở ngã tư. Không phải tôi hoang phí nhưng ở đó tôi có thể thả mình trong cái ghế bành êm ái, lim dim mắt nghe mấy bản nhạc Trịnh. Đang tê tê  với câu hát “Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi…”, tôi bỗng giật thót mình. Phía bên kia anh đang bước vào cùng một cô bé tóc dài vàng óng ánh xinh như công chúa trong phim hoạt hình. Trời ơi! Người đâu mà xinh quá, tôi còn ngơ ngẩn chứ nói gì đến đàn ông, con trai. Nhưng họ nói gì với nhau mà anh cười tươi thế? Cô phục vụ mang cà phê ra, anh tự tay khuấy cho cô bé. Họ uống rồi đổi ly cho nhau. Tự nhiên nước mắt tôi trào ra. Ngụm cà phê trở nên nhạt phèo. Dằn tiền dưới ly, tôi bước ra, đi ngang qua bàn anh, tôi dừng lại nhìn anh một thoáng. Đang cười, anh im bặt. Khẽ nhún vai, tôi đi tiếp như không có chuyện gì.

 

Đà Nẵng thật lạ! Trời đang nắng sao lại mưa? Mặc kệ, tôi cứ đi đầu óc miên man suy nghĩ. Sao bảo hôm nay anh đi Gia Lai? Cô bé xinh thế mà. Chả trách…! Không biết thế nào mà tôi về đến phòng trọ. Bạn bè chưa về. Trèo lên giường tôi nằm vật ra, mê đi. Lúc tỉnh dậy ngồi bên tôi không phải là anh mà là Tẹt Lùn. Tiếng con Lan léo nhéo:

 

- Em về thấy nó sốt mà áo quần ướt nhẹp mới thay cho nó đó.

 

Tiếng Tẹt Lùn:

 

- Cám ơn em! Chắc Vân bị trúng gió đó mà.

 

Tay nó cầm cái khăn ấm nóng lau mặt tôi chậm rãi, dịu dàng. Nó lẩm bẩm:

 

- Đi đâu vậy trời? Mong là bà không sao, Bé Ù! Dậy ăn một miếng rồi uống thuốc nè!

 

Tôi ngồi dậy úp mặt trên vai nó khóc ngon lành. Nó hoảng hồn, ngơ ngác vì từ hồi nào tới giờ tôi có vậy đâu. Nó vỗ nhẹ vai tôi rồi giở giọng đả đớt:

 

- Ù nín đi! Anh “xương”. Ai dám làm gì em, em nói anh xẻo mũi hắn cho!

 

Chẳng hiểu sao tôi bật cười như chưa từng có chuyện đó xảy ra. Nó reo lên:

 

- A! Hết khóc rồi! Ai làm bà khóc vậy? Hồi nào tới giờ tôi có thấy bà khóc đâu? Bà khóc làm tôi đau ở đây nè.

 

Vừa nói nó vừa cầm tay tôi để vào ngực nó. Tôi cung tay thụi làm nó té ngửa. Nó cười hăng hắc:

 

- Con gái đánh không đau! Ha ha!

 

Tôi trợn mắt xông tới, nó vội chắp tay khúm núm:

 

- Bái lạy, bái lạy! Cho em xin lỗi Bé Ù!

 

Có tiếng mấy đứa núp nghe lén ngoài cửa cười phá lên. Quê thật!

 

- Ông lên đây làm gì? - Tôi hỏi giọng hình sự.

 

- Thì chiều nay bà thi xong nên tui lên chở bà về. Đi với tui an toàn nhất còn gì!

 

Tôi phì cười hỏi:

 

- Phải không đó?

 

Ngồi sau lưng Tẹt Lùn trên đường về, tôi thấy thoải mái. Khoảng cách giữa anh và tôi mà tôi linh cảm là vậy đó! Vậy thì lý do gì mà anh đến với tôi để rồi nói dối tôi?… Đang lan man suy nghĩ, bỗng nghe tiếng vịt tồ của Tẹt Lùn cất lên: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng…. ” Sao hôm đó nó hát hay vậy trời?

 

oOo

 

Tôi đang ngủ nướng cho bõ mấy ngày thức ôn thi, nghe tiếng Tẹt Lùn chào ba tôi:

 

- Con chào bác.

 

- Đi đâu vậy con? - Ba hỏi.

 

Nó đáp ngon lành:

 

- Con qua tìm Bé Ù!

 

Có tiếng ba cười:

 

- Nó còn ngủ.

 

Và nó vừa đi vừa hét:

 

- Bé Ù! Dậy, dậy mau! Hôm nay trời đẹp bà qua giê lúa giùm tui đi. Tối tui dắt bà đi coi mắt người yêu của tui.

 

Tôi khoái chí phì cười:

 

- Thiệt hả? Để đó tí ta đi! Mà ông xuống dội giùm tui cái chuồng heo đã kìa!

 

Nó la làng:

 

- Trời ơi! Sao có người so đo vậy trời!

 

Tối tôi với nó ra quán đầu xóm. Nó gọi hai ly nước mía.

 

- Đâu? - tôi hỏi.

 

- Cái gì mà đâu? - nó đáp.

 

- Người yêu của ông!

 

Nó cười, chỉ thẳng vào tôi:

 

- Đây nè! Bà đó chứ ai!

 

- Hả?! Điên cũng vừa vừa thôi. Bạn tri kỷ không sướng hơn sao? Tui thích như ri hơn.

 

Nó cười hiền:

 

- Nhưng mà tui 22 rồi. Có còn trẻ con nữa đâu! Hay bà có người yêu rồi?

 

Tôi không nói gì cả. Và đó cũng là lần đầu tiên Tẹt Lùn không nói gì trên suốt con đường về nhà. Vừa đi tôi vừa suy nghĩ miên man... Mình biết Tẹt Lùn bao lâu rồi nhỉ?! Ừ, từ thuở lên 9 lên 10 gì đó. Khi ấy gia đình tôi mới dọn nhà về gần nhà nó. Tôi trắng bóc, nó đen thui. Tôi cao, nó lùn. Và từ đó mà nó có cái tên Tẹt Lùn. Còn nó, tất nhiên cũng chẳng vừa gì nên đã gọi tôi là Bé Ù, mặc dù tôi có tên là Bích Vân đàng hoàng. Từ nhỏ hai đứa đã là “kỳ phùng địch thủ” không bên nào chịu bên nào. Thân quá nên đi đâu, làm gì, hai đứa cũng có nhau. Thậm chí, chỉ cần nhìn vào mắt tôi là nó biết ngay tôi nghĩ gì và khi tôi nổi khùng thì nó là người chạy nhanh nhất. Hai đứa học cùng trường nhưng nó lớn hơn tôi hai tuổi nên học hơn hai lớp. Nó học giỏi lắm, nhưng năm nó học lớp 9, ba nó tự nhiên theo vợ bé, mẹ nó buồn quá nên bệnh tim trở nặng. Nó phải nghỉ học lo cho mẹ và nuôi bản thân. Từ đó, tôi phải đi học một mình. Lâu lâu nhớ trường, nhớ lớp nó lại đạp xe đến đón tôi khi tan trường. Trong đầu tôi và mọi người trong xóm hình như chưa ai nghĩ hai đứa sẽ là một đôi. Vậy mà bây giờ...! Thằng quỷ sứ này đùa hay thật vậy trời?! Đang mải suy nghĩ thì xe đến nhà, nó quay lại vỗ vai tôi:

 

- Ngủ ngon nhé Bé Ù!

 

Tôi thấy mắt nó buồn lạ, lòng tự nhủ “Cho mình thời gian nhé Vinh!”.

 

oOo

 

Chiều cuối tuần, anh đến nhà khi tôi đang quét sân. Tiếng anh nhẹ nhàng: “Em quét nhà à!”. Tôi im lặng. Khi giận tôi thường im lặng. Phải chi lúc ấy anh đuổi theo tôi thì khác. Đằng này… Rồi anh nói gì đó nhiều lắm… nhưng tôi không nghe. Với tôi anh không còn tồn tại. Đẹp để làm gì khi tấm lòng anh không trung thực? Tôi giả vờ vào nhà cất chổi rồi tuồn ngả sau qua nhà Vinh.

 

Vinh đang cho con nhồng ăn. Thấy tôi, con nhồng kêu “Chào mẹ! Chào mẹ!” làm cả hai đứa phì cười. Chợt có tiếng bác gái:

 

- Con qua chơi hả Vân?

 

Tôi đáp:

 

- Dạ! Con nhồng nhà mình kêu con bằng “mẹ” nè bác.

 

Vinh láu lỉnh:

 

- Mai mốt tui dạy nó kêu tui bằng “ba” nghe Bé Ù!

 

Tôi vừa cáu vừa quê, vung tay dậm chân:

 

- Cái gì?

 

Vinh hét:

 

- Mẹ ơi. Bé Ù đánh con!

 

Bác gái bật cười thích thú. Hình như lâu lắm rồi tôi mới thấy bác cười vui như vậy! Tự nhiên tôi thấy lòng nhẹ nhõm. Tiếng con nhồng láu táu ngoài hiên:

 

- Bé Ù đánh con! Bé Ù đánh con!







Theo TTO



Đọc báo tin tức 24htin thế giớitin pháp luật

xemthem